Vào đầu thế kỷ 20, ông Henri Adams, một người Pháp gốc Ấn xa xứ đi làm ăn. Henri đến thị xã Tân Hiệp, tỉnh Định Tường (nay là Tiền Giang) làm nhân viên thu thuế chợ cho một chủ thầu Pháp. Do có lòng thương xót người nghèo khó, nên ông đã tự ý không thu thuế nhiều người mua thúng bán mẹt. Do đó mà người dân Tân Hiệp vẫn gọi ông bằng cái tên thân mật là “ Ông Ba Bi ”.

Một bạn hàng nghèo đã cảm kích hỏi ông “sao anh không thu thuế người nghèo?” thì ông đáp “Bên quê Ấn Độ của anh cũng nghèo như vậy. Cùng nghèo thì phải thương lấy nhau thôi!”. Người bạn hàng nghèo ấy tên Huỳnh Thị Quế, sau này là vợ ông. “Đôi quả tim vàng cùng một túp lều tranh”, túp lều tranh hạnh phúc ở giữa một bên là hồ sen, một bên là đình làng… 

Năm 1930, gánh cải lương của Năm Châu – Phùng Há về hát đình. Những đêm vãn hát, không có gì ăn khuya, nghệ sĩ Phùng Há gợi ý cho đôi vợ chồng Ấn-Việt nấu cháo thịt bò bán, để anh chị em nghệ sỹ trong đoàn có món bồi bổ. Từ gợi ý đó, ông Henri sáng chế ra “bò 7 món” dựa theo mỗi tuần có 7 ngày. Quán bò 7 món đầu tiên ra đời vào ngày 20.4.1930. Do quán ở vào vị trí giữa đình chùa (pagode) và hồ (lac) nên ông đặt tên là AU PAGOLAC. 
“Công trình” 7 món từ thịt bò là sự kết hợp giữa hai nền văn hóa ẩm thực Ấn-Việt. Bà Quế, một nông dân Nam bộ, đảm đang việc chợ búa bếp núc, quen chế biến các món ăn dân dã thời khẩn hoang, như các món thịt cá nướng, Rau sống, bánh tráng, mắm nêm – tất cả nguyên vật liệu tươi sống đó rất phong phú tại địa phương Tân Hiệp. Ông Henri thì có sẵn trong tay một “bí kíp” mang theo từ quê nhà, đó là chế biến món thịt bằm, đùm trong lá rồi hấp chín – chả đùm là món thứ 5 trong 7 món.

Bò 7 món được dọn theo thứ tự: Bò nhúng dấm (hay nướng vĩ  tùy theo khách chọn), sau đó là các món bò sa têbò nướng lá lốt (nay là lá cách), bò nướng mỡ chàichả đùm, bít tết  và sau cùng là món cháo bò. Cùng với thời kỳ mở đất Nam bộ là sự phát triển đô thị Sai Gòn, doanh nghiệp Bò 7 món Au Pagolac cũng phát triển theo. Họ lại xa xứ Tân Hiệp, chuyển doanh nghiệp lên Xóm Thơm – Gò Vấp, rồi vô Nguyễn Trãi – Chợ Lớn. Sau sự kiện 1975, theo chính sách hồi hương ngoại kiều, thương hiệu Bò 7 món Au Pagolac đã theo chân người xa xứ sang tận Quận 4 – Paris, rồi mở qua Westminter – Hoa Kỳ.
Năm 1990, đón đầu cơ hội đất nước mở cửa hội nhập phát triển, Francois Adams, con trai út – người thừa kế của ông chủ “bò 7 món” đã đưa thương hiệu Au Pagolac quay trở về quê hương Việt Nam. Francois Adams vốn là một quản trị viên hệ thống thức ăn nhanh Mc Donald tại Paris, nên anh đã cộng thêm “văn hóa fast food” của Âu-Mỹ, nhất là trong khâu vệ sinh an toàn thực phẩm và tổ chức quản lý nhân sự vào cung cách phục vụ của Au Pagolac. 

Một bước trở gót hợp thời và đúng hướng của thế hệ thứ hai nên “sản phẩm độc đáo này” dần trở thành một thương hiệu lớn ở thành phố Hồ Chí Minh. Bò 7 món Au Pagolac đến nay đã phát triển với hệ thống hai nhà hàng ở số 19 Nguyễn Đình Chiểu và 490 An Dương Vương cùng với Trung tâm chế biến, phân phối ở số 978 Trần Hưng Đạo. Nhờ chất lượng thịt bò tươi, rau sống, mắm nêm tươi ngon, nên mỗi ngày bình quân có khoảng 1.000 khách đến thưởng thức, trong đó có nhiều khách nước ngoài, bà con Việt kiều là người đồng bằng sông Cửu Long xa xứ quay về tìm lại hương vị đồng quê dân dã.
Tuy doanh nghiệp Au Pagolac có lúc đi xa qua tận trời Âu-Mỹ, nhưng các thành viên luôn nhớ đến cội nguồn, mỗi năm vào mùa Xuân, đến kỳ cúng tế đình Tân Hiệp, họ vẫn sắp xếp về quê ngoại để cúng đình và làm từ thiện… Dấu ấn đậm nét nhất của sự về nguồn là sau khi được phép hồi Việt tịch, Việt kiều Francois Adams đã chọn họ mẹ để đặt tên Việt cho mình là Huỳnh Thanh Sơn. 

(Lê Văn Sâm – từ báo NVX)